Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

NGỠ... LẠC...

NGỠ...

Vừa bước đến đường trần ngõ mộng
Cuộc ba sinh kiếp sống nơi đây
Lỡ chân sa nẻo đọa đày...

Đành thôi chốn tạm trả vay thế mà


Qua hơn nửa giấc ngà trần tục
Phải kiếp đời ảo thực chuyển xoay
Lặng ru ta trải tháng ngày
Về qua mấy thuở nồng cay biển đời


Ta đã thấy người ơi lệ đắng
Rót dần trong khoảng lặng tâm hồn
Trải đầy theo lẽ dại khôn
Bụi mờ vây phủ héo hon xác thần


Đây cõi tạm vay thân cát bụi
Bước lãng du bên túi thơ tàn
Vẽ đời muôn sự quan san
Nụ cười ta trải vượt gian thế trầm.


Trúc Hàn

********
LẠC...

Ta lạc bước đường trần vạn nẻo
Mộng mơ nào níu kéo hồn hoang
Thầm mong cõi ấm thiên đàng
Có đâu cay đắng bẻ bàng xót vây


Bơ vơ chốn lưu đày thế tục
Nỗi đau trong tiềm thức rụng rơi
Tay ôm trống vắng xa vời
Dốc đời mệt mỏi dần trôi bóng chiều


Nghe tiếng vọng cô liêu tìm gọi
Đêm nguyệt tàn mắt dõi hoài trông
Ly cay trần thế nặng lòng
Vùi men ân ái hư không vỗ về


Ru hết kiếp u mê lặng lẽ
Rót ưu phiền giọt lệ canh dài
Hồn thơ ươm đọng buổi mai
Hòa cung phím lỡ...trả vay cuộc người!


27.08.2018 - TT

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

TÀN THU - HOANG PHẾ

TÀN THU

Thu về
thoảng gió heo may
Chơi vơi từng chiếc 
lá bay cuối mùa
Mưa Ngâu
thấm mộng tình đưa
Ngập đầy nhung nhớ chất vừa hồn côi


Vàng rơi
ký ức xa vời
Treo vầng nguyệt lạnh tả tơi gối nồng
Men cay
ủ cháy phòng không
Tóc mây rối sợi tim lòng hư hao


Cây khô
cành lá xanh xao
Cuối trời mây xám phủ bao muộn phiền
Đông chừng
lấp ló ngoài hiên
Ru tình thu chết trên miền xót xa...


22.08.2018 - TT

HOANG PHẾ

Gió đưa
cành liễu la đà
Thu chừng hoang hoải xót xa cuộc tình
Viễn du
tìm lại bóng hình
Mùa khan khát mộng chung trinh vẫy chào

Vàng rơi
chiếc lá gầy hao
Ta đi trong cõi tự trào thoảng đưa
Nghe đêm
trở giấc hương thừa
Gối ân ái lạnh cho vừa ngất say

Bỗng nghe
mùa động gót hài
Nửa tình hoang phế liêu trai cuộc người
Vầng trăng lơ lửng... Trăng rơi
Em - Tôi... xót phận duyên đời cách xa...

TH 22/08/2018

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

VỀ THÔI

VỀ THÔI

Về đâu
ngõ mộng hoen mờ
Biển đời hoang hoải

ngẩn ngơ cuộc trần
Phong sương
vây rã xác thân
Dốc tình xa thẳm

vương ngần mắt nhau
Ta vượt qua sóng dãi dầu
Lặng vui bước giữa mùa ngâu gót trầm


Về chưa
tìm bóng xa xăm
Thu hun hun trải

đêm nằm xót đau
Hương phai rớt vội ly sầu
Còn đây giọt nhớ hoen màu cô liêu
Men cay
lạc giấc nồng phiêu
Cuộc người loang lổ
Cuối chiều rát đau
Ta bà mấy thuở... Về đâu
Nhân sinh lạc giữa kiếp sầu... tàn tro.


Về ôm
sỏi đá dại khờ
Gót chân phiêu bạt
bơ vơ lạc loài
Nợ trần
nặng trĩu đôi vai
Tóc pha sương trắng
miệt mài tháng năm
Dốc đời mòn mõi xa xăm
Từng đêm nhịp bước âm thầm phố thưa


Về gom
nhặt chút hương thừa
Đôi tay trống vắng
cho vừa xót xa
Phôi phai
kỷ niệm ngọc ngà
Còn trơ nỗi nhớ
nhạt nhoà âm vang
Rượu cay men đắng hồn hoang
Say câu tình cạn lỡ làng...dạt trôi


Kiếp người...được mất...Về thôi!

11.08.2018 - TT - VT (Titi Dang-Vô Thường)