Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

THỀM XƯA - TỪ KHI

THỀM XƯA

Từ đi cỏ đượm hơi sương
Gót chân phiêu lãng đọng vương ân tình
Thềm xưa nhạt bóng phai hình...

Sót câu thơ dở bên ghềnh rêu xanh...


Từ em giọt lặng trên cành
Từ anh mong mỏi bên vành môi cong
Viễn du trong cõi Mây bồng
Kiếp đa đoan trải hư không cuộc đời


Từ mùa sang lá vàng rơi
Thu biên biếc mộng hương ngời đi hoang
Từ ta vui giấc địa đàng
Dấu trần rơi giữa miên man tích trầm.


06.08.2018 - TT-VT (Titi Dang-Vô Thường)

*************


TỪ KHI...(họa nguyên vận)

Từ khi khói quyện cùng sương
Cũng từ khi ấy tình vương vấn tình
Thiết tha riêng một bóng hình
Làn rêu phong kín một ghềnh đá xanh


Câu thơ treo ngược trên cành
Tương tư òa vỡ nên vành tim cong
Say men hương ái bềnh bồng
Chìm trong hơi thở sắc không cuộc đời


Rồi mùa thu đến lá rơi
Thềm xưa lặng ngắt trăng ngời hồng hoang
Ru ta tìm giấc địa đàng
Cỏ,hoa,cát bụi mênh mang tục trần .

 
TTK (Trong Kim Tran)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét