GIỌT NHỚ
Có giọt nhớ chiều nay rơi nhè nhẹ
Giữa hôn hoàng khe khẻ gọi tên ai
Nhìn lá bay vương vấn nỗi u hoài
Bao trăn trở đêm dài không yên giấc
Có giọt nhớ vu vơ nhưng rất thật
Như nhạc sầu ngây ngất đọng tim côi
Từng phím tơ rung âm điệu bồi hồi
Thoảng trong gió hương khơi tình viễn cảnh
Có giọt nhớ lạc loài đông tuyết lạnh
Rét ngập hồn hiu quạnh lất lây tràn
Với tay tìm...hư ảnh vỡ oà tan
Muôn bọt sóng trùng dương lan biển vắng
Có giọt nhớ treo hững hờ thầm lặng
Bổng chợt bừng giữa im ắng hư không
Cất tiếng than nghe ai oán não lòng
Gào khản giọng...yêu nồng mơ ấm trải!
04.11.2018
TT-Thanh Trước
*****************
Bài họa Vô Thường
SỢI THƯƠNG
Sợi thương trỗi trong buồng tim dậy trải
Cứ sục sôi hoang dại đến nao lòng
Lửa hực hừng bùng cháy giữa từng không
Cuồn cuộn sóng như biển nồng thu lặng
Sợi thương trỗi ùa len từng canh vắng
Cứ khơi dần rồi bỗng đặng vỡ tan
Tí tách rơi trong đêm tối dậy tràn
Thêm khắc khoải bên mùa sang giá lạnh
Sợi thương trỗi trong cuộc người viễn cảnh
Dâng trào thêm dạ chạnh nhói liên hồi
Giữa cô phòng lặng lẽ với đơn côi
Mà đau đáu một kiếp đời nẻo thật
Sợi thương trỗi quyện oằn lay từng giấc
Chạy qua tim theo tiếng nấc u hoài
Khe khẽ lùa ngõ hồn lộng dáng ai
Bao nỗi nhớ về nhịp lay nhè nhẹ...
TH-Trúc Hàn
Có giọt nhớ chiều nay rơi nhè nhẹ
Giữa hôn hoàng khe khẻ gọi tên ai
Nhìn lá bay vương vấn nỗi u hoài
Bao trăn trở đêm dài không yên giấc
Có giọt nhớ vu vơ nhưng rất thật
Như nhạc sầu ngây ngất đọng tim côi
Từng phím tơ rung âm điệu bồi hồi
Thoảng trong gió hương khơi tình viễn cảnh
Có giọt nhớ lạc loài đông tuyết lạnh
Rét ngập hồn hiu quạnh lất lây tràn
Với tay tìm...hư ảnh vỡ oà tan
Muôn bọt sóng trùng dương lan biển vắng
Có giọt nhớ treo hững hờ thầm lặng
Bổng chợt bừng giữa im ắng hư không
Cất tiếng than nghe ai oán não lòng
Gào khản giọng...yêu nồng mơ ấm trải!
04.11.2018
TT-Thanh Trước
*****************
Bài họa Vô Thường
SỢI THƯƠNG
Sợi thương trỗi trong buồng tim dậy trải
Cứ sục sôi hoang dại đến nao lòng
Lửa hực hừng bùng cháy giữa từng không
Cuồn cuộn sóng như biển nồng thu lặng
Sợi thương trỗi ùa len từng canh vắng
Cứ khơi dần rồi bỗng đặng vỡ tan
Tí tách rơi trong đêm tối dậy tràn
Thêm khắc khoải bên mùa sang giá lạnh
Sợi thương trỗi trong cuộc người viễn cảnh
Dâng trào thêm dạ chạnh nhói liên hồi
Giữa cô phòng lặng lẽ với đơn côi
Mà đau đáu một kiếp đời nẻo thật
Sợi thương trỗi quyện oằn lay từng giấc
Chạy qua tim theo tiếng nấc u hoài
Khe khẽ lùa ngõ hồn lộng dáng ai
Bao nỗi nhớ về nhịp lay nhè nhẹ...
TH-Trúc Hàn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét